宋代 林逋
细眉双耸敌秋毫,冉冉芳园日几遭。 清宿露花应自得,暖争风絮欲相高。 情人殁后魂犹在,傲吏齐来梦亦荣。 闲掩遗编苦堪恨,不并香草入离骚。
méi shuāng sǒng qiū háo   rǎn rǎn fāng yuán zāo  
qīng 宿 huā yīng   nuǎn zhēng fēng xiāng gāo  
qíng rén hòu hún yóu zài   ào lái mèng róng  
xián yǎn biān kān hèn   bìng xiāng cǎo sāo