帝城秋望

宋代 寇准
登临秋向尽,千里见王畿。 过雨山逾翠,经霜菊渐稀。 平原夕霭起,高树宿禽归。 一望关河道,空令咏式微。
dēng lín qiū xiàng jǐn   qiān jiàn wáng  
guò shān cuì   jīng shuāng jiàn  
píng yuán ǎi   gāo shù 宿 qín guī  
wàng guān dào   kōng lìng yǒng shì wēi