吊宅三卜孝廉 其二

清代 敦敏
大暮安可醒,一痛成千古!岂真记玉楼,果为芙蓉主。 青枫照夜寒,薤露悲吟苦。想君深闺梦,念切题名簿。 呜呼埋玉痛,暂寄他乡土。仰天忽大叫,俯首泪如雨。
ān xǐng   tòng chéng qiān   zhēn lóu   guǒ wèi róng zhǔ
qīng fēng zhào hán   xiè bēi yín xiǎng jūn shēn guī mèng   niàn qiè míng 簿
mái tòng   zàn xiāng yǎng tiān jiào   shǒu lèi