钓翁

唐代 秦韬玉
一竿青竹老江隈,荷叶衣裳可自裁。潭定静悬丝影直, 风高斜飐浪纹开。朝携轻棹穿云去,暮背寒塘戴月回。 世上无穷嶮巇事,算应难入钓船来。
gān 竿 qīng zhú lǎo jiāng wēi   shang cái tán dìng jìng xuán yǐng zhí  
fēng gāo xié zhǎn làng wén kāi cháo xié qīng zhào chuān 穿 yún   bèi hán táng dài yuè huí
shì shàng qióng xiǎn shì   suàn yìng nán diào chuán lái