钓台图歌赠马兰台山人

明代 宋琬
九峻山人聊玩世,伏波将军之苗裔。家在渼陂紫阁间,孤情独与烟霞契。 弹筝叩缶本秦声,裂芰为衣皆楚制。儒冠误人几半生,秋风屡雪刘蕡涕。 长焚笔砚事丹青,泼墨吮毫称绝艺。横皴酷似黄大痴,细染还宗吴仲圭。 近代以来数文沈,嘉隆而后作者谁。山人工意不工似,匠心自出无专师。 卢龙山水颇不恶,韩家钓台尤最奇。一峰高入白云里,登楼坐见海沧湄。 游人欲绘每束手,譬如写照难须眉。一日坐我悠然堂,解衣䃲礴无人窥。 须臾图成挂诸壁,高岩邃谷光参差。瀩澹旋涡渔艇立,窈冥洞口烟萝垂。 主人韩生有狂癖,此台自尔高曾贻。见图再拜悲且喜,重之不啻商尊彝。 便买贞珉勒山侧,酹酒欲告山灵知。山人此别欲何往,赠汝一枝筇竹杖。 避世宜从麋鹿群,结庐高卧仙人掌。宁恤床头妻子饥,要令胸中丘壑长。 我今持节越王城,兰渚剡溪恣偃仰。预拂霜绡以待君,一挥欲使群山响。 记取雪深一丈时,山人须鼓山阴桨。
jiǔ jùn shān rén liáo wán shì   jiāng jūn zhī miáo jiā zài měi bēi jiān   qíng yān xiá
dàn zhēng kòu fǒu běn qín shēng   liè wèi jiē chǔ zhì guān rén bàn shēng   qiū fēng xuě liú fén
zhǎng fén yàn shì dān qīng   shǔn háo chēng jué héng cūn huáng chī   rǎn hái zōng zhòng guī
jìn dài lái shù wén shěn   jiā lóng ér hòu zuò zhě shuí shān rén gōng gōng shì   jiàng xīn chū zhuān shī
lóng shān shuǐ è   hán jiā diào tái yóu zuì fēng gāo bái yún   dēng lóu zuò jiàn hǎi cāng méi
yóu rén huì měi shù shǒu   xiě zhào nán méi zuò yōu rán táng   jiě pán rén kuī
chéng guà zhū   gāo yán suì guāng cēn duì dàn xuán tǐng   yǎo míng dòng kǒu yān luó chuí
zhǔ rén hán shēng yǒu kuáng   tái ěr gāo céng jiàn zài bài bēi qiě   zhòng zhī chì shāng zūn
biàn 便 mǎi zhēn mín lēi shān   lèi jiǔ gào shān líng zhī shān rén bié wǎng   zèng zhī qióng zhú zhàng
shì cóng 鹿 qún   jié gāo xiān rén zhǎng níng chuáng tóu   yào lìng xiōng zhōng qiū zhǎng
jīn chí jié yuè wáng chéng   lán zhǔ shàn yǎn yǎng shuāng xiāo dài jūn   huī shǐ 使 qún shān xiǎng
xuě shēn zhàng shí   shān rén shān yīn jiǎng