钓台三十韵

宋代 周密
沛公三尺剑,欲溺章甫冠。莫致鲁二生,佐命惟彭韩。 举世尚功利,有若蜹慕酸。末造不可支,问玺生雄奸。 真人握赤符,援臂鼎再安。灼知受病源,极力回狂澜。 异时南阳亲,缘附攀龙翰。矧如吾子陵,久要平生欢。 何至变姓名,坐钓七里滩。三聘始一往,矫矫如孤鸾。 惟知贵天爵,不羡人间官。欲为故人留,终愧负素餐。 而况故人情,安保不易阑。君房真痴人,乃欲相控抟。 醉后偶伸足,岂料星象干。始知市朝隘,不及山林宽。 归来富春山,山色终耐看。岂无秦山商,亦有周溪磻。 出处虽不同,同在济世难。先生意有在,未易浅近观。 东都贵节义,公实闿其端。流风数百载,犹足愧老瞒。 云台不可画,汉史不可刊。至今桐江鱼,不上俗士竿。 纷纷往来舟,含羞登公坛。口虽强模写,颡泚胆亦寒。 世代山云移,功业山花残。惟有东西台,终古青巑岏。 孤霞冠山椒,明月流清湍。高人不可见,慨古空长叹。
pèi gōng sān chǐ jiàn   zhāng guān zhì èr shēng zuǒ   mìng wéi péng hán    
shì shàng gōng   yǒu ruò ruì suān zào zhī wèn   shēng xióng jiān    
zhēn rén chì   yuán dǐng zài ān zhuó zhī shòu bìng yuán   huí kuáng lán    
shí nán yáng qīn   yuán pān lóng hàn shěn líng jiǔ   yào píng shēng huān    
zhì biàn xìng míng   zuò diào tān sān pìn shǐ wǎng jiǎo   jiǎo luán    
wéi zhī guì tiān jué   xiàn rén jiān guān wèi rén liú zhōng   kuì cān    
ér kuàng rén qíng   ān bǎo lán jūn fáng zhēn chī rén nǎi   xiāng kòng tuán    
zuì hòu ǒu shēn   liào xīng xiàng gàn shǐ zhī shì cháo ài   shān lín kuān    
guī lái chūn shān   shān zhōng nài kàn qín shān shāng   yǒu zhōu pán    
chū chù suī tóng   tóng zài shì nán xiān sheng yǒu zài wèi   qiǎn jìn guān    
dōng dōu guì jié   gōng shí kǎi duān liú fēng shù bǎi zǎi yóu   kuì lǎo mán    
yún tái huà   hàn shǐ kān zhì jīn tóng jiāng   shàng shì gān   竿  
fēn fēn wǎng lái zhōu   hán xiū dēng gōng tán kǒu suī qiáng xiě sǎng   dǎn hán    
shì dài shān yún   gōng shān huā cán wéi yǒu dōng tái 西 zhōng   qīng cuán wán    
xiá guān shān jiāo   míng yuè liú qīng tuān gāo rén jiàn kǎi   kōng cháng tàn