钓台

宋代 张镃
疑衣骑日扶桑上,三精九县开灵贶。 赵梁雍代迹俱空,冯吴寇邓勋相望。 客星何处潜光芒,双台叠巘摩穹苍。 钓丝千丈卷烟雨,谁瞰一碧玻璃江。 羊裘坐稳无心动,蒲轮纁幣知何用。 故人聊为小周旋,君房诊欲相推送。 寥寥岁月今几秋,山寒松吹多飕飗。 春来日暖花气发,极浦浪转鱼龙游。 先生有台人共高,虚庭忍见生蓬蒿。 断碑败壁蠹荒藓,灌木野鸟捐枯巢。 一朝钟梵交云际,檐楹改观辉杉桂。 非关好事取时名,此中耻但称能吏。 却经祠下罗清樽,试歌此诗当招魂。 先生出兮佩兰孙,明玑耀旂驾瑶璠, 黄麟道前翠虯奔。先生去兮山云屯, 玉妃金童从缤纷。吹箫鼓瑟声冥冥, 目断暮霭栖遥林。
sāng shàng   sān jīng jiǔ xiàn kāi líng kuàng  
zhào liáng yōng dài kōng   féng kòu dèng xūn xiāng wàng  
xīng chǔ qián guāng máng   shuāng tái dié yǎn qióng cāng  
diào qiān zhàng juǎn yān   shuí kàn li jiāng  
yáng qiú zuò wěn xīn dòng   lún xūn zhī yòng  
rén liáo wèi xiǎo zhōu xuán   jūn fáng zhěn xiāng tuī sòng  
liáo liáo suì yuè jīn qiū   shān hán sōng chuī duō sōu liú  
chūn lái nuǎn huā   làng zhuǎn lóng yóu  
xiān sheng yǒu tái rén gòng gāo   tíng rěn jiàn shēng péng hāo  
duàn bēi bài huāng xiǎn   guàn niǎo juān cháo  
zhāo zhōng fàn jiāo yún   yán yíng gǎi guān huī shān guì  
fēi guān hǎo shì shí míng   zhōng chǐ dàn chēng néng  
què jīng xià luó qīng zūn   shì shī dāng zhāo hún  
xiān sheng chū pèi lán sūn   míng yào 耀 jià yáo fán  
huáng lín dào qián cuì qiú bēn xiān sheng shān yún tún    
fēi jīn tóng cóng bīn fēn chuī xiāo shēng míng míng    
duàn ǎi yáo lín