钓台

宋代 汪元量
滩沙叠叠是潮痕,古木苍然叫断猿。 此老不干天子贵,故人方讶布衣尊。 雨甜春水鱼龙动,风暖寒林鸟雀喧。 我恰扁舟台下过,桐花香处月黄昏。
tān shā dié dié shì cháo hén   cāng rán jiào duàn yuán  
lǎo gàn tiān guì   rén fāng zūn  
tián chūn shuǐ lóng dòng   fēng nuǎn hán lín niǎo què xuān  
qià piān zhōu tái xià guò   tóng huā xiāng chù yuè huáng hūn