钓丝竹

唐代 徐夤
藋藋拂清流,堪维舴艋舟。野虫悬作饵,溪月曲为钩。 雨润摇阶长,风吹绕指柔。若将诸树比,还使绿杨羞。 蚕妇非尧女,渔人是子猷。湖边旧栽处,长映读书楼。
diào diào qīng liú   kān wéi měng zhōu chóng xuán zuò ěr   yuè wèi gōu
rùn yáo jiē zhǎng   fēng chuī rào zhǐ róu ruò jiāng zhū shù   hái shǐ 使 绿 yáng xiū
cán fēi yáo   rén shì yóu biān jiù zāi chù   zhǎng yìng shū lóu