雕桥庄歌

清代 吴伟业
常山古槐千尺起,雕桥西畔尚书里。偃盖青披大茂云,扶疏响拂韩河水。 水部山庄绕碧渠,弹琴长啸修篁里。今年相见在长安,据鞍却笑吾衰矣。 尽道新枝任栋梁,不知老干经风雨。自言年少西韩生,幽并豪侠皆知名。 酒酣箕踞听鼓瑟,射麋击兔邯郸城。天生奇质难自弃,一朝折节倾公卿。 当时海内推高邑,赵公简重称相得。才地能交大父行,襟期雅负名贤识。 公曾过我读书处,笑倚南楼指庭树。归田太宰昔同游,廿载林泉共来去。 此是君恩优老臣,后来吾辈应难遇。每思此语辄泫然,知己投荒绝塞天。 同是冢臣恩数异,伤心非复定陵年。黄巾从此成贻祸,青史谁来问断编。 钩党几家传旧业,干戈何地著平泉。我有山庄幸如故,老树吟风自朝暮。 磐石宁容虫蚁穿,斧斤不受樵苏误。铃索高斋拥赐书,名花异果雕栏护。 绿菂红蕖水面开,门前即是鸣驺路。子弟传呼千骑归,不教鞍马惊鸥鹭。 年年细柳与新蒲,妆点溪山入画图。四海烽烟乔木在,一窗镫火故人无。 相逢只有江南客,头白尊前伴老夫。
cháng shān huái qiān chǐ   diāo qiáo 西 pàn shàng shū yǎn gài qīng mào yún   shū xiǎng hán shuǐ
shuǐ shān zhuāng rào   tán qín cháng xiào xiū huáng jīn nián xiāng jiàn zài cháng ān   ān què xiào shuāi
jǐn dào xīn zhī rèn dòng liáng   zhī lǎo gàn jīng fēng yán nián shào 西 hán shēng   yōu bìng háo xiá jiē zhī míng
jiǔ hān tīng   shè hán dān chéng tiān shēng zhì nàn   zhāo zhé jié qīng gōng qīng
dāng shí hǎi nèi tuī gāo   zhào gōng jiǎn zhòng chēng xiāng de cái néng jiāo xíng   jīn míng xián shí
gōng céng guò shū chù   xiào nán lóu zhǐ tíng shù guī tián tài zǎi tóng yóu   niàn 廿 zài lín quán gòng lái
shì jūn ēn yōu lǎo chén   hòu lái bèi yìng nán měi zhé xuàn rán   zhī tóu huāng jué sāi tiān
tóng shì zhǒng chén ēn shù   shāng xīn fēi dìng líng nián huáng jīn cóng chéng huò   qīng shǐ shuí lái wèn duàn biān
gōu dǎng jiā chuán jiù   gān zhù píng quán yǒu shān zhuāng xìng   lǎo shù yín fēng zhāo
pán shí níng róng chóng chuān 穿   jīn shòu qiáo líng suǒ gāo zhāi yōng shū   míng huā guǒ diāo lán
绿 hóng shuǐ miàn kāi   mén qián shì míng zōu chuán qiān guī   jiào ān jīng ōu
nián nián liǔ xīn   zhuāng diǎn shān huà hǎi fēng yān qiáo zài   chuāng dèng huǒ rén
xiāng féng zhǐ yǒu jiāng nán   tóu bái zūn qián bàn lǎo