吊李白

明代 方孝孺
君不见唐朝李白特达士其人君不见唐朝李白特达士,其人虽亡神不死。 声名流落天地间,千载高风有谁似。我今诵诗篇,乱发飘萧寒。 若非胸中湖海阔,定有九曲蛟龙蟠。却忆金銮殿上见天子,玉山巳颓扶不起。 脱靴力士秪羞颜,捧砚杨妃劳玉指。当时豪侠应一人,岂爱富贵留其身。 归来长安弄明月,从此不复朝金阙。酒家有酒频典衣,日日醉倒身忘归。 泰山高兮高可夷,沧海深兮深可涸。惟有李白天才夺造化,世人孰得窥其作。 我言李白古无双,至今采石生辉光。嗟哉石崇空豪富,终当埋没声不扬。 黄金白璧不足贵,但愿男儿有笔如长杠。
jūn jiàn táng cháo bái shì rén jūn jiàn táng cháo bái shì   rén suī wáng shén  
shēng míng liú luò tiān jiān   qiān zǎi gāo fēng yǒu shuí shì jīn sòng shī piān luàn   piāo xiāo hán    
ruò fēi xiōng zhōng hǎi kuò   dìng yǒu jiǔ jiāo lóng pán què jīn luán diàn shàng 殿 jiàn tiān   shān tuí    
tuō xuē shì zhī xiū yán   pěng yàn yáng fēi láo zhǐ dāng shí háo xiá yīng rén   ài guì liú shēn    
guī lái cháng ān nòng míng yuè   cóng cháo jīn què jiǔ jiā yǒu jiǔ pín diǎn   zuì dǎo shēn wàng guī    
tài shān gāo gāo   cāng hǎi shēn shēn wéi yǒu bái tiān cái duó zào huà shì   rén shú kuī zuò    
yán bái shuāng   zhì jīn cǎi shí shēng huī guāng jiē zāi shí chóng kōng háo zhōng   dāng mái shēng yáng    
huáng jīn bái guì   dàn yuàn nán ér yǒu zhǎng gāng