吊贾岛二首

唐代 曹松
先生不折桂,谪去抱何冤。已葬离燕骨,难招入剑魂。 旅坟低却草,稚子哭胜猿。冥寞如搜句,宜邀贺监论。 青旆低寒水,清笳出晓风。鸟为伤贾傅,马立葬滕公。 松柏青山上,城池白日中。一朝今古隔,惟有月明同。
xiān sheng zhé guì   zhé bào yuān zàng yàn   nán zhāo jiàn hún
fén què cǎo   zhì shèng yuán míng sōu   yāo jiān lùn
qīng pèi hán shuǐ   qīng jiā chū xiǎo fēng niǎo wèi shāng jiǎ   zàng téng gōng
sōng bǎi qīng shān shàng   chéng chí bái zhōng zhāo jīn   wéi yǒu yuè míng tóng