吊贾岛

唐代 李克恭
一一玄微缥缈成,尽吟方便爽神情。宣宗谪去为闲事, 韩愈知来已振名。海底也应搜得净,月轮常被玩教倾。 如何未隔四十载,不遇论量向此生。
xuán wēi piāo miǎo chéng   jǐn yín fāng biàn 便 shuǎng shén qíng xuān zōng zhé wèi xián shì  
hán zhī lái zhèn míng hǎi yīng sōu jìng   yuè lún cháng bèi wán jiào qīng
wèi shí zài   lùn liàng xiàng shēng