刁斗篇

明代 王世贞
匈奴铁骑动妖氛,大汉金城上属云。始隶西宫程卫尉,还从骠骑霍将军。 将军令严鼓声急,辕门夜寒刁斗发。淅沥频敲万古霜,凄清坐转三更月。 剥剥啄啄如有情,丁丁鍧鍧咽复鸣。初疑玉漏传筹响,忽忆银砧捣练声。 六边健儿好身手,中夜闻之气盈肘。匹马横度祁连道,弯弓射得单于首。 绝塞唯言奏凯歌,中原不复听刁斗。城南少妇郁金香,织却流黄不下堂。 愿得凭风试吹去,要知此声能断肠。
xiōng tiě dòng yāo fēn   hàn jīn chéng shàng shǔ yún shǐ gōng 西 chéng wèi wèi hái   cóng biāo huò jiāng jūn    
jiāng jūn lìng yán shēng   yuán mén hán diāo dǒu pín qiāo wàn shuāng   qīng zuò zhuǎn sān gēng yuè    
bāo bāo zhuó zhuó yǒu qíng   dīng dīng hōng hōng yàn míng chū lòu chuán chóu xiǎng   yín zhēn dǎo liàn shēng    
liù biān jiàn ér hǎo shēn shǒu   zhōng wén zhī yíng zhǒu héng lián dào wān   gōng shè chán shǒu    
jué sāi wéi yán zòu kǎi   zhōng yuán tīng diāo dǒu chéng nán shào jīn xiāng zhī   què liú huáng xià táng    
yuàn píng fēng shì chuī   yào zhī shēng néng duàn cháng