雕陂

宋代 黄庭坚
雕陂之水清且泚,屈为印文三百里。 呼船载过七十余,褰裳乱流初不记。 竹舆岖垭山径凉,仆姑呼妇声相倚。 篁中犹道泥滑滑,仆夫惨惨耕夫喜。 穷山为吏如漫郎,安能为人作嚆矢。 老僧迎谒喜我来。 吾以王事笃行李。 知民虚实应县官,我宁信目不信耳。 僧言生长八十余,县令未曾身到此。
diāo bēi zhī shuǐ qīng qiě   wèi yìn wén sān bǎi  
chuán zài guò shí   qiān cháng luàn liú chū  
zhú shān jìng liáng   shēng xiāng  
huáng zhōng yóu dào huá huá   cǎn cǎn gēng  
qióng shān wèi màn láng   ān néng wéi rén zuò hāo shǐ  
lǎo sēng yíng lái  
wáng shì xíng  
zhī mín shí yīng xiàn guān   níng xìn xìn ěr  
sēng yán shēng zhǎng shí   xiàn lìng wèi céng shēn dào