典午和尚赞

宋代 释慧远
濯锦之源,怒涛汹涌吞三峡。 合浦之渊,巨浪腾空接五湖。 夺双标随手便掷,考丹霞复得贤无。 颅顶方衣,踞死心席面而饱饮鴆毒。 雕眉象准,造湛堂虎穴而断命丧躯。 彻黄龙三关巴鼻,脱临济十世规模。 牛关马头出没,佛病祖病痛除。 稽首瞎驴,非横灭族。 水无鳞介,岩有涂毒。 义断情忘,亲承付嘱。
zhuó jǐn zhī yuán   tāo xiōng yǒng tūn sān xiá  
zhī yuān   làng téng kōng jiē  
duó shuāng biāo suí shǒu biàn 便 zhì   kǎo dān xiá xián  
dǐng fāng   xīn miàn ér bǎo yǐn zhèn  
diāo méi xiàng zhǔn   zào zhàn táng xué ér duàn mìng sàng  
chè huáng lóng sān guān   tuō lín shí shì guī  
niú guān tóu chū   bìng bìng tòng chú  
shǒu xiā   fēi héng miè  
shuǐ lín jiè   yán yǒu  
duàn qíng wàng   qīn chéng zhǔ