电视中偶听旧曲,数句画外音耳,呼吸如窒,亟为赋此2004.1.9</span>

近现代 卢青山
“我们的回忆,说著那春天”。当春倜傥出,绿鬓与青衫。 青春满我手,挥霍何洒然。左挥及流水,右挥遍高山。 得我青春气,万物生光颜。流水碧如洗,高山润如烟。 雀跃随我步,行游天地间。天得以不老,地得长绵延。 载覆我躯足,昼夜行蹁跹。夜得生奇光,昼得无尘喧; 冬得如春暖,夏得成冰泉;逐我不忍去,绕我长盘旋。 嗟我挥青春,一路何欣欢。岂意造物限,此物惟稀艰。 一挥一散失,去者不来还。万物日勃发,我体日萎蔫。 一步犹少日,二步竟中年。更欲前举足,举足已蹒跚。 停步独啜泣,啜泣春天边。泣尽继以歌,歌苦须谁怜:“我们在回忆,回忆那春天”。
  men de huí   shuō zhù chūn tiān   ”。 dāng chūn tǎng chū   绿 bìn qīng shān
qīng chūn mǎn shǒu   huī huò rán zuǒ huī liú shuǐ   yòu huī biàn gāo shān
qīng chūn   wàn shēng guāng yán liú shuǐ   gāo shān rùn yān
què yuè suí   xíng yóu tiān jiān tiān de lǎo   zhǎng mián yán
zǎi   zhòu xíng pián xiān shēng guāng   zhòu chén xuān  
dōng chūn nuǎn   xià chéng bīng quán   zhú rěn   rào zhǎng pán xuán
jiē huī qīng chūn   xīn huān zào xiàn   wéi jiān
huī sàn shī   zhě lái huán wàn   wěi niān
yóu shǎo   èr jìng zhōng nián gèng qián   pán shān
tíng chuò   chuò chūn tiān biān jǐn   shuí lián     :“ men zài huí   huí   chūn