点绛唇 雨中故人相过

元代 王恽
谁惜幽居,故人相过还晤语。话余联步。来看花成趣。春雨霏微,吹湿闲庭户。香如雾。约君少住。读了离骚去。
shuí yōu   rén xiàng guò hái huà lián lái kàn huā chéng chūn fēi wēi chuī shī xián   tíng 湿 xiāng yuē jūn shǎo zhù le sāo