点绛唇·羽盖垂垂

宋代 王十朋
羽盖垂垂,玉英乱簇春光满。韵香清远。暖日烘庭院。露褒琼枝,脸透何郎晕。凝余恨。古人不见。谁与花公论。
gài chuí chuí   yīng luàn chūn guāng mǎn yùn xiāng qīng yuǎn nuǎn hōng tíng yuàn bāo qióng zhī   liǎn tòu láng yūn níng hèn rén jiàn shuí huā gōng lùn