点绛唇·秀岭寒青

宋代 毛滂
秀岭寒青,冷泉凌乱催秋意。佩环声里。无限真珠碎。叹我平生,识尽闲滋味。来闲地。为君一醉。万事浮云外。
xiù lǐng hán qīng   lěng quán líng luàn cuī qiū pèi huán shēng xiàn zhēn zhū suì tàn píng shēng   shí jǐn xián wèi lái xián wèi jūn zuì wàn shì yún wài