点绛唇·脱落皮肤

宋代 向子諲
脱落皮肤,故人南岳峰前过。只知闲坐。千圣难窥我。 明月澄潭,谁唱复谁和。还知么。锦鳞没个。莫触清光破。
tuō luò   rén nán yuè fēng qián guò zhǐ zhī xián zuò qiān shèng nán kuī
míng yuè chéng tán   shuí chàng shuí hái zhī me jǐn lín méi chù qīng guāng