点绛唇 人至承以二绝句见贶,清简幽深,情

元代 刘敏中
感慰可胜言哉。辄有小词,录奉一笑,且以寄企响之意云,刘敏中上短梦惊回,北窗一阵芭蕉雨。雨声还住。斜日鸣高树。起望行云,送雨前山去。山如雾。断虹犹怒。直入山深处。
gǎn wèi shèng yán zāi zhé yǒu xiǎo   fèng xiào qiě   xiǎng zhī yún liú   mǐn zhōng shàng duǎn mèng jīng huí běi   chuāng zhèn jiāo shēng hái zhù xié míng gāo shù wàng xíng yún sòng qián shān   shān duàn hóng yóu zhí shān shēn chù