点绛唇·眉黛低颦

宋代 冯时行
眉黛低颦,一声春满留苏帐。却从檀响。渐到梅花上。归卧孤舟,梅影舟前扬。劳心想。岸横千嶂。霜月铺寒浪。
méi dài pín   shēng chūn mǎn liú zhàng què cóng tán xiǎng jiàn dào méi huā shàng guī zhōu   méi yǐng zhōu qián yáng láo xīn xiǎng àn héng qiān zhàng shuāng yuè hán làng