点绛唇·楼槛凌风

宋代 袁去华
楼槛凌风,四边浑是青山绕。水空相照。天末归帆小。家在江南,三径都荒了。何时到。暗尘扑帽。应被渊明笑。
lóu kǎn líng fēng   biān hún shì qīng shān rào shuǐ kōng xiāng zhào tiān guī fān xiǎo jiā zài jiāng nán   sān jìng dōu huāng le shí dào àn chén mào yīng bèi yuān míng xiào