点绛唇·寂寞深闺

宋代 李清照
寂寞深闺,柔肠一寸愁千缕。惜春春去。几点催花雨。 倚遍阑干,只是无情绪。人何处。连天衰草,望断归来路。
shēn guī   róu cháng cùn chóu qiān chūn chūn diǎn cuī huā
biàn lán gān   zhǐ shì qíng rén chǔ lián tiān shuāi cǎo   wàng duàn guī lái