点绛唇 和林和靖韵咏草

明代 王夫之
旧日青山,霜风吹后谁为主。招魂何处。棠杜春皋雨。 杜宇声中,休怨芳年暮。凝眸去。萋萋无数。仍满天涯路。
jiù qīng shān   shuāng fēng chuī hòu shuí wéi zhǔ zhāo hún chǔ táng chūn gāo      
shēng zhōng   xiū yuàn fāng nián níng móu shù réng mǎn tiān