点绛唇 春愁

宋代 赵鼎
香冷金猊,梦回鸳帐馀香嫩。更无人问。一枕江南恨。 消瘦休文,顿觉春衫褪。清明近。杏花吹尽。薄暮东风紧。
xiāng lěng jīn   mèng huí yuān zhàng xiāng nèn gèng rén wèn zhěn jiāng nán hèn      
xiāo shòu xiū wén   dùn jué chūn shān tuì qīng míng jìn xìng huā chuī jǐn dōng fēng jǐn