点绛唇·不昧本来

宋代 向子諲
不昧本来,太虚明月流辉过。令行独坐。高下都由我。 玉轸园弦,谁对秋风和。还知么。老庞一个。识得机关破。
mèi běn lái   tài míng yuè liú huī guò lìng xíng zuò gāo xià yóu
zhěn yuán xián   shuí duì qiū fēng hái zhī me lǎo páng shí de guān