点绛唇

宋代 黄公度
夜寒江净山含斗。起来搔首。梅影横窗瘦。好个霜天,闲却传杯手。君知否。乱鸦啼后。归思浓如酒。”公时在泉南签幕,依韵作此送之。又有送汪内翰移镇宣城长篇,见集中。比有《能改斋漫录》载汪在翰苑,娄致言者,尝作“点绛唇”云云。最末句,“晚鸦啼后,归梦浓如酒。”或问曰:“归梦浓如酒,何以在晚鸦啼后?”汪曰:“无奈这一队畜生何。”不惟事失其实,而改窜二字,殊乖本义。 嫩绿娇红,砌成别恨千千斗。短亭回首。不是缘春瘦。 一曲阳关,杯送纤纤手。还知否。凤池归后。无路陪尊酒。
hán jiāng jìng shān hán dòu lai sāo shǒu méi yǐng héng chuāng shòu hǎo shuāng tiān   xián què chuán bēi shǒu jūn zhī fǒu luàn hòu guī nóng jiǔ 。”   gōng shí zài quán nán qiān   yùn zuò sòng zhī yòu yǒu sòng wāng nèi hàn zhèn xuān chéng cháng piān   jiàn zhōng yǒu néng gǎi zhāi màn zài wāng zài hàn yuàn   lóu zhì yán zhě   cháng zuò   diǎn jiàng chún   yún yún zuì     ,“ wǎn   hòu guī mèng nóng   jiǔ 。” huò     wèn yuē :“ guī mèng   nóng jiǔ zài     wǎn     hòu ?” wāng yuē :“ nài zhè   duì chù shēng 。”   wéi shì shī   shí ér gǎi cuàn
nèn 绿 jiāo hóng   chéng bié hèn qiān qiān dòu duǎn tíng huí shǒu shì yuán chūn shòu
yáng guān   bēi sòng xiān qiàn shǒu hái zhī fǒu fèng chí guī hòu péi zūn jiǔ