点绛唇

宋代 曹勋
晓日浓阴,冷云遮断山无数。雁飞筝柱。都向愁边去。 帘影沈沈,一缕芳香度。深庭户。且寻欢聚。雪意还成雨。
xiǎo nóng yīn   lěng yún zhē duàn shān shù yàn fēi zhēng zhù dōu xiàng chóu biān
lián yǐng shěn shěn   fāng xiāng shēn tíng qiě xún huān xuě hái chéng