点绛唇

宋代 曹勋
秋雨弥空,冷侵窗户琴书润。四檐成韵。孤坐无人问。 壮志消沈,喜入清闲运。常安分。炷烟飘尽。更拨余香烬。
qiū kōng   lěng qīn chuāng hu qín shū rùn yán chéng yùn zuò rén wèn
zhuàng zhì xiāo shěn   qīng xián yùn cháng ān fèn zhù yān piāo jǐn gèng xiāng jìn