点绛唇

宋代 王之道
珠幰霜蕤,晚来芬馥清香吐。流莺飞去。应上花梢住。 一曲阳春,聊对东风诉。无多语。韶光暗度。恨到分携处。
zhū xiǎn shuāng ruí   wǎn lái fēn qīng xiāng liú yīng fēi yīng shàng huā shāo zhù
yáng chūn   liáo duì dōng fēng duō sháo guāng àn hèn dào fēn xié chù