点绛唇

宋代 程垓
梅雨收黄,暑风依旧闲庭院。露荷轻颤。只有香浮面。 挂起西窗,月淡无人见。幽情远。随钗低扇。好个凉方便。
méi shōu huáng   shǔ fēng jiù xián tíng yuàn qīng chàn zhǐ yǒu xiāng miàn
guà 西 chuāng   yuè dàn rén jiàn yōu qíng yuǎn suí chāi shàn hǎo liáng fāng biàn 便