点苍山为戴少府赋

宋代 王称
峨峨云中山,万点积苍翠。壮为九夷尊,独立九岳外。 孤峰荡层云,众壑走空籁。仰瞻参旗光,坐见斗杓大。 乾坤寄端倪,日月论显晦。真流入微茫,僰鸟飞霮䨴。 秋高崖势豁,春至林影碎。天声回沧溟,晓色浮渤澥。 登攀客趣恬,眺览宦情醉。搴帷与驻笏,为我谢先辈。
é é yún zhōng shān   wàn diǎn cāng cuì zhuàng wèi jiǔ zūn   jiǔ yuè wài    
fēng dàng céng yún   zhòng zǒu kōng lài yǎng zhān cān guāng zuò   jiàn dòu sháo    
qián kūn duān   yuè lùn xiǎn huì zhēn liú wēi máng   niǎo fēi dàn duì    
qiū gāo shì huō   chūn zhì lín yǐng suì tiān shēng huí cāng míng xiǎo   xiè    
dēng pān tián   tiào lǎn huàn qíng zuì qiān wéi zhù wèi   xiè xiān bèi