点苍山歌赠雪屏赵考功

明代 唐顺之
点苍山,十九峰,峰峰巧削玉芙蓉,炎天赤日雪不融。 峰顶涌出十九泉,一峰一泉相萦缠,流到峰前共一川。 雪花乱落绿波里,迭岛连洲镜中起,是为巨海名西洱。 蒙舍当年控百蛮,山水中间凿两关,一夫守此百不攀。 圣代垂裳九夷附,此地千秋罢烽戍,洱海行人日夜渡。 剪除蓬藋疏街衢,歌钟绮衣盈路隅,昔日不毛今雄都。 山中鸡犬散不取,山下乌蛮种禾黍,况乃儒风似邹鲁。 纷纷犀象走王庭,怪石亦具山水形,尽辇中州作画屏。 羡君结庐山之窟,窗里诸峰互出没,夜夜读书常映雪。 十年簪笏系朝班,位高官要身不闲,惟有清梦到故山。 余亦平生好奇者,一说名山心若洒,何时与君共坐雪峰下。
diǎn cāng shān   shí jiǔ fēng   fēng fēng qiǎo xuē róng   yán tiān chì xuě róng  
fēng dǐng yǒng chū shí jiǔ quán   fēng quán xiāng yíng chán   liú dào fēng qián gòng chuān  
xuě huā luàn luò 绿   dié dǎo lián zhōu jìng zhōng   shì wèi hǎi míng 西 ěr  
méng shě dāng nián kòng bǎi mán   shān shuǐ zhōng jiān záo liǎng guān   shǒu bǎi pān  
shèng dài chuí cháng jiǔ   qiān qiū fēng shù   ěr hǎi xíng rén  
jiǎn chú péng shū jiē   zhōng yíng   máo jīn xióng dōu  
shān zhōng quǎn sàn   shān xià mán zhǒng shǔ   kuàng nǎi fēng shì zōu  
fēn fēn xiàng zǒu wáng tíng   guài shí shān shuǐ xíng   jǐn niǎn zhōng zhōu zuò huà píng  
xiàn jūn jié shān zhī   chuāng zhū fēng chū   shū cháng yìng xuě  
shí nián zān cháo bān   wèi gāo guān yào shēn xián   wéi yǒu qīng mèng dào shān  
píng shēng hào zhě   shuō míng shān xīn ruò   shí jūn gòng zuò xuě fēng xià