得稚存渊如昼却寄

清代 黄景仁
秋窗夜凉镫一粟,日南坊西数椽屋。客心羁孤不可论,忽有故人书在门。 书词悱恻纸黯惨,曾洗巨浪倾昆仑。河关阻越两年别,展翰披缄转愁绝。 洪生倔强百不谙,只解故纸驱银蟫。自餐脱粟厚亲养,俭岁襆被游江潭。 孙郎下笔妙心孔,百炼枯肠泻真汞。寄我新成《病妇诗》,不特才豪亦情种。 鹤笼凤笯两不聊,怜我塌翅为解嘲。老亲弱子感温问,古意分明见方寸。 入世无妨醒是狂,谋生敢道贫非病。燕山九月飞雪花,日日典衣归酒家。 闻钟偶一揽清镜,面上薄已污尘沙。插标卖赋愁绝倒,臣朔苦长时不饱。 织锦偏输新样工,论文每叹清才少。春风野火句全删,今日长安住较难。 故人迟我作长句,须在匡山读书处。
qiū chuāng liáng dèng   nán fāng 西 shù chuán xīn lùn   yǒu rén shū zài mén
shū fěi zhǐ àn cǎn   céng làng qīng kūn lún guān yuè liǎng nián bié   zhǎn hàn jiān zhuǎn chóu jué
hóng shēng jué jiàng bǎi ān   zhǐ jiě zhǐ yín yín cān tuō hòu qīn yǎng   jiǎn suì bèi yóu jiāng tán
sūn láng xià miào xīn kǒng   bǎi liàn cháng xiè zhēn gǒng xīn chéng bìng shī 》,   cái háo qíng zhǒng
lóng fèng liǎng liáo   lián chì wèi jiě cháo lǎo qīn ruò gǎn wēn wèn   fēn míng jiàn fāng cùn
shì fáng xǐng shì kuáng   móu shēng gǎn dào pín fēi bìng yān shān jiǔ yuè fēi xuě huā   diǎn guī jiǔ jiā
wén zhōng ǒu lǎn qīng jìng   miàn shàng báo chén shā chā biāo mài chóu jué dǎo   chén shuò zhǎng shí bǎo
zhī jǐn piān shū xīn yàng gōng   lùn wén měi tàn qīng cái shǎo chūn fēng huǒ quán shān   jīn cháng ān zhù jiào nán
rén chí zuò cháng   zài kuāng shān shū chù