得赵昌甫诗集转呈转庵却以谢梦得诗见示有诗次韵

宋代 许及之
我馋嗜诗欣染指,但见其长有谁毁。早年游方识赵谢,如鲁逢掖宋章甫。 谢诗澜翻豪且古,赵句清癯澹而苦。学力到后成一家,渠自不知为孰使。 天各一方费渴思,想见冰增寒似水。居然老手斫方圆,出户中规还中矩。 转庵活法已参遍,何止得心仍得髓。我如无宝穷波斯,望著是珍先自喜。 忽得赵璧急呈似,示以谢草如寄取。自怜老去无长进,努力吟哦训儿子。
chán shì shī xīn rǎn zhǐ   dàn jiàn zhǎng yǒu shuí huǐ zǎo nián yóu fāng shí zhào xiè   féng sòng zhāng    
xiè shī lán fān háo qiě   zhào qīng dàn ér xué dào hòu chéng jiā   zhī wèi shú shǐ   使  
tiān fāng fèi   xiǎng jiàn bīng zēng hán shì shuǐ rán lǎo shǒu zhuó fāng yuán chū   zhōng guī hái zhōng    
zhuǎn ān huó cān biàn   zhǐ xīn réng suǐ bǎo qióng wàng   zhù shì zhēn xiān    
zhào chéng shì   shì xiè cǎo lián lǎo zhǎng jìn   yín é xùn ér zi