得赵昌甫寄予及子遹诗

宋代 陆游
去国双蓬鬓,还山一鹿车。 壮惭稽古浅,老悔养生疏。 俗态慵开眼,高吟独起予。 青灯对余子,并为问何如。
guó shuāng péng bìn   hái shān 鹿 chē  
zhuàng cán qiǎn   lǎo huǐ yǎng shēng shū  
tài yōng kāi yǎn   gāo yín  
qīng dēng duì   bìng wèi wèn