得雨行

宋代 何梦桂
万井泉枯民徙市,谁碾火轮烧海底。 蛇翳堕瓮鞭弗灵,丰隆困卧屏翳死。 天驱鬼格啄黔氓,神龙蓄雨不敢行。 万树翠乾禾赤熛,田田兆坼龟纵横。 卜侯闵雨无处祷,下问三老及五更。 为言乌龙有圣水,绝顶一泓如鉴平。 寻常澍雨多芳沼,颇怪年来云气少。 有进掣电现光怪,或见盘空形攫矫。 猩鼯藜藿人不经,侯往原乞水一瓶。 得水入城甫三日,一夕载雨来江亭。 生来不识此山状,见说人行蹑云上。 殷雷下界婴儿声,培塿千峰那可望。 山高地迥生神灵,莫嫌潴水才盆盎。 鬃头一滴落人间,平地鲸鲵生巨浪。 世事春花与秋叶,野马红尘云起灭。 龙山万古龙常存,年年幻变生鳞鬣。 斂藏神用潜幽宫,畜眼草草那识龙。 贤侯异政今鲁恭,此心直与神龙通。 吁嗟疲民隔天日,那值岁祲十六七。 麦烂蚕死谷复饥,沟壑委填忧旦夕。 及今雨足稻粱红,预期一饱吹豳风。 龙不有功归我公,公不复有归太空。 谁解作颂美形容,发微抉眇声金舂。 老我击壤歌山中,瓣香敬为曾南丰。
wàn jǐng quán mín shì   shuí niǎn huǒ lún shāo hǎi  
shé duò wèng biān líng   fēng lóng kùn píng  
tiān guǐ zhuó qián máng   shén lóng gǎn xíng  
wàn shù cuì qián chì biāo   tián tián zhào chè guī zòng héng  
bo hóu mǐn chǔ dǎo   xià wèn sān lǎo gēng  
wéi yán lóng yǒu shèng shuǐ   jué dǐng hóng jiàn píng  
xún cháng shù duō fāng zhǎo   guài nián lái yún shǎo  
yǒu jìn chè diàn xiàn guāng guài   huò jiàn pán kōng xíng jué jiǎo  
xīng huò rén jīng   hóu wǎng yuán shuǐ píng  
shuǐ chéng sān   zài lái jiāng tíng  
shēng lái shí shān zhuàng   jiàn shuō rén xíng niè yún shàng  
yīn léi xià jiè yīng ér shēng   péi lǒu qiān fēng wàng  
shān gāo jiǒng shēng shén líng   xián zhū shuǐ cái pén àng  
zōng tóu luò rén jiān   píng jīng shēng làng  
shì shì chūn huā qiū   hóng chén yún miè  
lóng shān wàn lóng cháng cún   nián nián huàn biàn shēng lín liè  
liǎn cáng shén yòng qián yōu gōng   chù yǎn cǎo cǎo shí lóng  
xián hòu zhèng jīn gōng   xīn zhí shén lóng tōng  
jiē mín tiān   zhí suì jìn shí liù  
mài làn cán   gōu wěi tián yōu dàn  
jīn dào liáng hóng   bǎo chuī bīn fēng  
lóng yǒu gōng guī gōng   gōng yǒu guī tài kōng  
shuí jiě zuò sòng měi xíng róng   wēi jué miǎo shēng jīn chōng  
lǎo rǎng shān zhōng   bàn xiāng jìng wèi céng nán fēng