得已堂

宋代 陆文圭
为已终成物,为人适丧已。 得之以为重,或者深可耻。 与其乞墦生,不若蒙袂死。 贫赋勿失色,富贵亦勿竞。 穷达本无心,安于义与命。 人受命于天,颜孟独能正。
wèi zhōng chéng   wéi rén shì sàng  
zhī wéi zhòng   huò zhě shēn chǐ  
fán shēng   ruò méng mèi  
pín shī   guì jìng  
qióng běn xīn   ān mìng  
rén shòu mìng tiān   yán mèng néng zhèng