得徐汝宁子与书云刻余拟古诗因答
怃悴悲吟大泽边,双鸿忽下破春烟。青山欲老潜夫论,白雪虚传和郢篇。
万里故人殊健在,中原风色尚苍然。相逢倘问行藏事,自种要离墓畔田。
wǔ
怃
cuì
悴
bēi
悲
yín
吟
dà
大
zé
泽
biān
边
,
shuāng
双
hóng
鸿
hū
忽
xià
下
pò
破
chūn
春
yān
烟
qīng
。
shān
青
yù
山
lǎo
欲
qián
老
fū
潜
lùn
夫
bái
论
,
xuě
白
xū
雪
chuán
虚
hé
传
yǐng
和
piān
郢
篇
。
wàn
万
lǐ
里
gù
故
rén
人
shū
殊
jiàn
健
zài
在
,
zhōng
中
yuán
原
fēng
风
sè
色
shàng
尚
cāng
苍
rán
然
xiāng
。
féng
相
tǎng
逢
wèn
倘
xíng
问
cáng
行
shì
藏
zì
事
,
zhǒng
自
yào
种
lí
要
mù
离
pàn
墓
tián
畔
田
。