德秀和韵见酬因复之

宋代 欧阳澈
高才卓荦冠儒门,知是延陵几世孙。白雪歌诗凌鲍谢,青钱事业压机云。 雄图未遂羞投笔,赋分甘贫耻卖文。已结忘形韩孟友,醉吟常愿共开樽。
gāo cái zhuó luò guān mén   zhī shì yán líng shì sūn bái xuě shī líng bào xiè qīng   qián shì yún    
xióng wèi suì xiū tóu   fēn gān pín chǐ mài wén jié wàng xíng hán mèng yǒu zuì   yín cháng yuàn gòng kāi zūn