得信酬回

唐代 佚名
人回忽得信,具委书中情。羁思顿虽豁,忆君心转盈。 自怜飘泊者,邂逅闭荒城。欲识肝肠断,更深听叫声。
rén huí xìn   wěi shū zhōng qíng dùn suī huō   jūn xīn zhuǎn yíng
lián piāo zhě   xiè hòu huāng chéng shí gān cháng duàn   gēng shēn tīng jiào shēng