得闲

宋代 刘克庄
准敕放还山,祈闲果得闲。 直令舂庑下,也胜乞墦间。 子美虽存阙,渊明且闭关。 遥怜早朝者,推枕恐催班。
zhǔn chì fàng hái shān   xián guǒ de xián  
zhí lìng chōng xià   shèng fán jiān  
zi měi suī cún quē   yuān míng qiě guān  
yáo lián zǎo cháo zhě   tuī zhěn kǒng cuī bān