得王介甫常州书

宋代 梅尧臣
斜封一幅竹膜纸,上有文字十七行。 字如瘦棘攒黑刺,文如温玉烂虹光。 别时春风吹榆荚,及此已变蒹葭霜。 道途与弟奉亲乐,後各失子怀悲伤。 到郡纷然因事物,旧守数易承蔽藏。 搜奸证缪若治絮,蚤虱尽去烦爨汤。 事成条举作书尺,不肯劳人鱼腹将。 鱼沉鱼浮任所适,偶能及我为非常。 勤勤问我诗小传,国风才毕葛屦章。 昔时许我到圣处,且避俗子多形相。 未即寄去慎勿怪,他时不惜倾箱囊。 知君亦欲此从事,君智自可施庙堂。 何故区区守黄卷,蠹鱼尚耻亲芸香。 我今正值雁南翔,报书与君倒肺肠。 直须趁取筋力强,炊粳烹鲈加桂姜。 洞庭绿橘包甘浆,旧楚黄橙绵作瓤。 东山故游携舞娘,不饮学举黄金觞。 溪如罨画水泱泱,刺船静入白鹭傍。 菱叶已枯镜面凉,月色飞上白石床。 坐看鱼跃散星芒,左右寂寂夜何长。 乌栖古曲传吴王,千年万年歌未央。 莫作腐儒针膏肓,莫作健吏绳饿狼。 傥如龚遂劝农桑,傥如黄霸致凤皇。 来不来,亦莫爱嘉祥。
xié fēng zhú zhǐ   shàng yǒu wén shí xíng
shòu zǎn hēi   wén wēn làn hóng guāng
bié shí chūn fēng chuī jiá   biàn jiān jiā shuāng
dào fèng qīn   hòu shī zi huái 怀 bēi shāng
dào jùn fēn rán yīn shì   jiù shǒu shù chéng cáng
sōu jiān zhèng móu ruò zhì   zǎo shī jǐn fán cuàn tāng
shì chéng tiáo zuò shū chǐ   kěn láo rén jiāng
chén rèn suǒ shì   ǒu néng wèi fēi cháng
qín qín wèn shī xiǎo zhuàn   guó fēng cái zhāng
shí dào shèng chù   qiě duō xíng xiāng
wèi shèn guài   shí qīng xiāng náng
zhī jūn cóng shì   jūn zhì shī miào táng
shǒu huáng juǎn   shàng chǐ qīn yún xiāng
jīn zhèng zhí yàn nán xiáng   bào shū jūn dào fèi cháng
zhí chèn jīn qiáng   chuī jīng pēng jiā guì jiāng
dòng tíng 绿 bāo gān jiāng   jiù chǔ huáng chéng mián zuò ráng
dōng shān yóu xié niáng   yǐn xué huáng jīn shāng
yǎn huà shuǐ yāng yāng   chuán jìng bái bàng
líng jìng miàn liáng   yuè fēi shàng bái shí chuáng
zuò kàn yuè sàn xīng máng   zuǒ yòu zhǎng
chuán wáng   qiān nián wàn nián wèi yāng
zuò zhēn gāo huāng   zuò jiàn shéng è 饿 láng
tǎng gōng suì quàn nóng sāng   tǎng huáng zhì fèng huáng
lái lái   ài jiā xiáng