得唐彦回篇再寄

宋代 吕南公
手把封题又惨然,坐惊新句俊翩翩。穷通可是俱关命,聚散由来亦系天。 此日未逃衰俗口,几时真及古人肩。一樽酩酊难频共,况望青绫被底眠。
shǒu fēng yòu cǎn rán   zuò jīng xīn jùn piān piān qióng tōng shì guān mìng   sàn yóu lái tiān    
wèi táo shuāi kǒu   shí zhēn rén jiān zūn mǐng dǐng nán pín gòng kuàng   wàng qīng líng bèi mián