得汝州舍弟新诗

宋代 刘敞
鲁人贵韶濩,海鸟眩以忧。岂不盛钟鼓,性违理自愁。 忆在田野时,终岁颇优游。食鱼出有车,夏葛冬亦裘。 弄翰不自量,著书望孔周。处身笑汲汲,视世良悠悠。 误及时君门,过缘名字求。轩冕非已好,簿书反自羞。 因欲饰所短,强为妻子谋。精神敝蹇浅,学殖谁劝修。 归卧常喟然,岁月屡以流。愧尔从军诗,气完语更遒。 岂独古人风,远与王粲俦。实为平生赏,若慰钟仪囚。 我年向四十,苍发已满头。箧中无寸书,磨灭悲蜉蝣。 念此可以惊,如何复淹留。昔买吴下田,颇闻利锄耰。 汝宦何时归,相与寻沧洲。处使有茅屋,出使有渔舟。 知命赞易篇,没身记春秋。但令文章显,不愧时俗偷。 世事非所了,咄哉无夷犹。
rén guì sháo   hǎi niǎo xuàn yōu shèng zhōng   xìng wéi chóu
zài tián shí   zhōng suì yōu yóu shí chū yǒu chē   xià dōng qiú
nòng hàn liàng   zhù shū wàng kǒng zhōu chǔ shēn xiào   shì shì liáng yōu yōu
shí jūn mén   guò yuán míng zi qiú xuān miǎn fēi hǎo   簿 shū fǎn xiū
yīn shì suǒ duǎn   qiáng wèi móu jīng shén jiǎn qiǎn   xué zhí shuí quàn xiū
guī cháng kuì rán   suì yuè liú kuì ěr cóng jūn shī   wán gèng qiú
rén fēng   yuǎn wáng càn chóu shí wèi píng shēng shǎng   ruò wèi zhōng qiú
nián xiàng shí   cāng mǎn tóu qiè zhōng cùn shū   miè bēi yóu
niàn jīng   yān liú mǎi xià tián   wén chú yōu
huàn shí guī   xiāng xún cāng zhōu chù shǐ 使 yǒu máo   chū shǐ 使 yǒu zhōu
zhī mìng zàn piān   méi shēn chūn qiū dàn lìng wén zhāng xiǎn   kuì shí tōu
shì shì fēi suǒ le   duō zāi yóu