得琴砚古雅堂

宋代 陈郁
端溪湮塞焦桐已,罗旅文房尚奢侈侈。 古风雅志莫养成,从此词章堕雕靡。 仙岩名士独不然,家有琴砚皆世传。 熨焦蛇断互左右,俾受弹弄供磨研。 耳根笔泽千载意,字□挽回淳朴味。 乃知旧物是答蹄,薰染皇坟归蚕纸。 百篇因之奏帝傍,帝贲文美承恩光。 归来筑堂标古雅,家学始末示不忘。 迩来相传贵不玉,或侈金屏夸绣缛。 心游目视溺豪结,继发一言流近俗。 嗟余僻好惟古文,敬此堂名如敬君。 何时登堂相抚玩,古雅之意与君分。
duān yān jiāo tóng   luó wén fáng shàng shē chǐ chǐ  
fēng zhì yǎng chéng   cóng zhāng duò diāo  
xiān yán míng shì rán   jiā yǒu qín yàn jiē shì chuán  
yùn jiāo shé duàn zuǒ yòu   shòu dàn nòng gōng yán  
ěr gēn qiān zǎi     wǎn huí chún wèi  
nǎi zhī jiù shì   xūn rǎn huáng fén guī cán zhǐ  
bǎi piān yīn zhī zòu bàng   bēn wén měi chéng ēn guāng  
guī lái zhù táng biāo   jiā xué shǐ shì wàng  
ěr lái xiāng chuán guì   huò chǐ jīn píng kuā xiù  
xīn yóu shì háo jié   yán liú jìn  
jiē hǎo wéi wén   jìng táng míng jìng jūn  
shí dēng táng xiāng wán   zhī jūn fēn