登总持寺阁

唐代 崔湜
宿雨清龙界,晨晖满凤城。升攀重阁迥,凭览四郊明。 井邑周秦地,山河今古情。纡馀一水合,寥落五陵平。 处处风烟起,欣欣草木荣。故人不可见,冠盖满东京。
宿 qīng lóng jiè   chén huī mǎn fèng chéng shēng pān zhòng jiǒng   píng lǎn jiāo míng
jǐng zhōu qín   shān jīn qíng shuǐ   liáo luò líng píng
chù chù fēng yān   xīn xīn cǎo róng rén jiàn   guān gài mǎn dōng jīng