邓子文 其二

宋代 葛胜仲
独学离群政自伤,宠临何幸不遗忘。莫嗟黄伞稽掀擢,行看青冥指忽荒。 好问徒知积鸡蹠,登涂曾不倦羊肠。衡州言语高天下,秀拔如君实肯堂。
xué qún zhèng shāng   chǒng lín xìng wàng jiē huáng sǎn xiān zhuó xíng   kàn qīng míng zhǐ huāng    
hǎo wèn zhī zhí   dēng céng juàn yáng cháng héng zhōu yán gāo tiān xià xiù   jūn shí kěn táng